Đức Phật chỉ dạy về 3 đặc điểm của “phước mỏng”: Hy vọng không phải là bạn!
BÀI LIÊN QUAN
Đức Phật răn dạy về “luật nhân quả”: Làm gì cũng nên cẩn thận lúc ban đầu, bởi một khi đã gieo nhân thì ắt phải có quả!Thấu tỏ lời Đức Phật dạy “Tuỳ ngộ mà an, tuỳ duyên mà sống”: Duyên đến, duyên đi ta đều điềm tĩnh đón nhận!Lời Đức Phật dạy về “hạnh phúc” và “buông bỏ”: Thay vì giữ mãi những sai sót thì hãy dũng cảm từ bỏ là hơnĐặc điểm 1: Hay nói dối, vu khống người khác, ánh mắt láo liên
Theo Phật giáo, cái gọi là lời nói dối và lời nói vô nghĩa. Một người có phước lớn thường sẽ không vu khống, không nói những điều vô nghĩa. Những người hay phàn nàn với những người xung quanh mà không do dự và lúc nào cũng bất mãn với cuộc sống, không hài lòng với mọi thứ xung quanh. Người này sẽ nói những điều vô nghĩa ở bất kể nơi nào với bất kể ai mà họ gặp.
Đặc điểm của những người có phước mỏng nói về người có ánh mắt láo liên, khi nói chuyện mắt nhìn ngang ngửa và bất định thể hiện sự không thành khẩn và là người thiếu trung thực.
8 nỗi khổ theo lời Đức Phật dạy: Hiểu được những điều này cuộc sống cũng bớt mệt mỏi!
Có thể thấy, 8 nỗi khổ theo lời Phật dạy cho chúng ta biết rằng chúng ta sẽ chịu khổ bởi vì những hoàn cảnh giới hạn sinh tử luân hồi chỉ vì chúng ta là vô thường mà bất kể cái gì vô thường cũng đều khổ.Thấu tỏ lời Đức Phật dạy “cuộc đời không chỉ có khổ đau”: Biết đủ nên con người ta sẽ cảm thấy hạnh phúc!
Bạn hãy nhớ rằng, dù cho bản thân đau khổ tột cùng thì cuộc đời vẫn không chỉ có khổ đau bởi trời vẫn xanh, hoa vẫn nở và vẫn ngạt ngào hương thơm,... chỉ là bạn đang quên đi vẻ đẹp của nó mà thôi.
Lời Đức Phật dạy hay nói về việc tu khẩu, bởi một khi tu khẩu thì sẽ giúp cho bạn tích phúc cho chính mình. Nếu như bạn không tu khẩu, hay nói linh tinh và hay ba hoa thì sẽ làm mất đi phước lộc của mình.
Một người hay nói những điều vô nghĩa thì phước báo của họ cũng sẽ ngày càng mỏng đi theo như lời Đức Phật dạy. Trái tim càng thuần khiết thì sẽ càng có khả năng hưởng phúc lành của mình. Một người giỏi ăn nói, gặp chuyện không hay thì có thể không cần nói cho người tất cả mọi người cùng biết và khi có niềm vui đến mọi người thì đó gọi là tu khẩu.
Đặc điểm 2: Người càng tham lam càng bớt may mắn
Đức Phật có dạy chúng ta rằng: “Nguồn cội của mọi khổ đau trên đời đều từ 3 việc mà ra: tham, sân, si”. Trong đó thì lòng tham càng lớn thì phúc đức lại càng tiêu tán. Những người có lòng tham thì sẽ luôn nghĩ đến việc được - mất, muốn lấy thứ không thuộc về mình. Những người có phúc thì sẽ không cần toan tính, rất rộng lượng và sẵn sàng sẽ cho đi.
Một người có lòng tham thì chẳng bao giờ biết đủ, sẽ chỉ là chiêu trò để lấy đi những thứ chẳng bao giờ thuộc về mình. Nhân chi sơ, tính bổn thiện. Con người sinh ra thuần khiết như tờ giấy trắng, trái tim thuận hậu và thiện lương nhưng vì yếu tố khác mà khiến họ nảy sinh ra tính tham lam. Những người không biết tiết chế lòng tham thì lòng tham cứ thế mà lớn dần mãi lên, đưa lối dẫn đường đến những hành động sai trái.

Đức Phật có nói rằng phước báo của người đến từ sự bố thí, năng cho đi. Những kẻ tham lam, không có tâm bố thí gì cả thì phước báo sẽ ngày càng mỏng, phước nhiều đến đâu mà tham lam, ích kỷ thì cũng dần tiêu tan hết. Chính vì thế mà nếu muốn giữ cho phước đức của mình không bị bào mòn thì làm người đừng bao giờ tham lam.
Đặc điểm 3: Người càng lười biếng thì càng mất phước
Có câu chuyện kể rằng có một chàng trai khi xuất gia có tính hay ngủ nước và lười dậy sớm. Thấy vậy thì sư thầy có hỏi rằng vì sao lại ngủ nhiều thế. Nếu như ngủ nướng cả ngày thì dù có luyện tập ngàn năm cũng chẳng thu được gì. Chính vì thế mà một người lười biếng sẽ chỉ làm tiêu hao đi phước của mình và làm cho phước của mình ngày càng mỏng đi.
Chúng ta có thể nhìn vào bộ phim Tây Du Ký, tại sao sau khi kết thúc hành trình thỉnh kinh, Đường Tăng và Tôn Ngộ Không đã được sắc phong thành Phật. Trong khi đó thì Trư bát giới chỉ được làm Tịnh Đàn Sứ giả.
Lý do đơn giản đó là vì Trư Bát giới nhiều lần tham lam tửu sắc ham ăn, trong thử thách cuối cùng lại lười biếng và sợ chết, không dám đặt chân lên cầu mà còn muốn dùng phép thuật cưỡi mây đi qua. Phước hạnh thực sự là dựa vào sự siêng năng cũng như trí tuệ của chính bạn để không ngừng đạt được những gì mà bạn cần chứ không phải nằm đó chờ gặt quả ngọt.

Nếu một người lười biếng chỉ thích dựa dẫm vào người khác thì chính là đang mang đặc điểm của người phước mỏng - đó là lẽ tự nhiên mà người đó phải trả giá. Con người sống ở giữa nhân sinh đều phải thuận theo luân hồi nghiệp báo, tránh không được nhưng tự mình có thể xây dựng những nghiệp duyên tốt đẹp cho mình.
Đức Phật dạy: “lười biếng là khổ, làm các hạnh ác, có tổn hại” và “nếu hay tinh tấn, tâm dũng mãnh mạnh, các công đức lành có tăng thêm” thật rõ ràng. Mặc dù vậy thì trong tu học để duy trì tinh tấn, chiến thắng sự giải đãi là vấn đề không hề đơn giản. Một khi đối diện với những chướng ngại phiền não từ chính mình và thực hành tinh tấn trọn vẹn chính là một thách thức vô cùng lớn.
Như thế, quá trình thể nghiệm giáo pháp sẽ giúp cho hành giả có thể nhận ra tinh tấn, chuyên cần vốn không dễ thực hành. Nên lập hành và phát thệ bởi nếu không thì khó có thể tránh được đầu voi đuôi chuột, “nhất niên Phật hiện tiền, nhị niên Phật thăng thiên”. Thông thường thì lúc đầu ai cũng siêng năng, tinh tấn lắm nhưng càng lâu thì càng mỏi mệt và nguội lạnh dần. Thế Tôn cũng đã từng dùng hình ảnh cọ cây lấy lửa để nói lên sự tu hành tinh tấn một cách liên tục. Nếu như gián đoạn, bị giãi đãi cũng như phóng giật chế ngự thì phải nỗ lực công phu từ đầu.
Để có thể trợ duyên cho hạnh tinh tấn, nương tự vào tăng thân, nhờ đại chúng yểm trợ là một cách hay. Mùa an cư và hay tu học trong các trụ xứ mà chúng tăng đông đảo, tập trung một chỗ tu học sẽ giúp cho hành giả có thể trau dồi tinh tấn và tu học chuyên cần hơn.