Achraf Hakimi, gã điên thiên tài luôn cật lực chiến đấu vì gia đình
Khi Achraf Hakimi tiến về chấm phạt đền trong loạt sút luân lưu với Tây Ban Nha, anh viết rằng dõi theo anh là 44 ngàn khán giả ở Education City và hàng tỷ người trên khắp thế giới ngồi trước màn hình TV. Đó cũng là thời khắc Morocco đứng trước ngưỡng cửa lịch sử. Họ chuẩn bị đánh bại gã khổng lồ Tây Ban Nha để lần đầu tiên góp mặt ở tứ kết World Cup. Việc Hakimi phải làm là đưa quả bóng vào lưới từ khoảng cách 11m.
Đó không phải công việc dễ dàng. 3 cầu thủ Tây Ban Nha đã thất bại trước đó. 1 đồng đội của Hakimi cũng không thành công. Vào hôm trước trận Nhật Bản - Croatia cũng có 4 cầu thủ dứt điểm hỏng ăn. Xa hơn nữa, ngay cả Lionel Messi cũng gây thất vọng trong trận đấu với Ba Lan. Áp lực rất khủng khiếp, đủ biến mọi cầu thủ thành tội đồ.
Thế nhưng Hakimi đã cho thấy thần kinh thép. Anh nhẹ nhàng tiến về phía quả bóng và thực hiện cú panenka nhẹ nhàng đánh bại Unai Simon. Nhiều người hâm mộ Morocco thậm chí không dám xem quả đó, vậy mà cầu thủ 24 tuổi lại dám sút bóng theo kiểu liều lĩnh đó. Tất cả đều biết nếu thất bại, nhất là với một cú paneka, hậu quả sẽ thảm khốc thế nào. Nhưng Hakimi không chút sợ hãi.


Pele từng nói, “để tạo nên một quả panenka, hoặc đó là thiên tài hoặc một kẻ điên”. Với bản lĩnh, kỹ thuật cùng sự điềm tĩnh, Hakimi là cả hai, một gã điên thiên tài.
Tất nhiên Hakimi biết rõ mình đang làm gì. Anh không được phép sai lầm bởi đang chiến đấu vì đất nước. Và trên hết, chiến đấu vì gia đình, với mẹ anh, bà Saida Mou, đang ngồi trên khán đài Education City.
“Gia đình tôi đã phải vật lộn để kiếm sống. Mẹ tôi làm công việc dọn dẹp nhà cửa còn bố tôi bán hàng rong. Cả hai đã hy sinh nhiều, nhất là cho tôi. Bây giờ, tôi chiến đấu mỗi ngày vì họ”, Hakimi nói.
Cách nhau eo biển Gibraltar, Tây Ban Nha và Morocco có mối quan hệ phức tạp lâu dài. Hiện có gần 1 triệu người Morocco sinh sống và làm việc tại Tây Ban Nha, tạo nên cộng đồng người nước ngoài lớn nhất định cư hợp pháp ở xứ sở đấu bò.

Nhà Hakimi cũng thuộc số này. Bố mẹ anh quyết định rời khỏi ngôi làng nhỏ thuộc vùng lân cận Casablanca vì ở đó rất ít việc làm và chuyển tới Getafe, khu công nghiệp ngoại ô Madrid, Tây Ban Nha để mưu cầu một cuộc sống tốt hơn. Dĩ nhiên lập nghiệp ở nơi xa lạ cũng chẳng dễ dàng gì. Họ đã phải làm đủ thứ việc tay chân mới có cái ăn. Như Hakimi nói, “tôi không thể diễn tả hết bằng lời những khổ ải mà bố mẹ tôi phải trải qua”.
Sinh ra tại Madrid, như mọi đứa trẻ khác, Hakimi thích bóng đá và mơ được khoác áo Real. Mẹ muốn anh chơi judo hoặc bơi lội, nhưng Hakimi quả quyết theo đuổi con đường bóng đá, sau đó ngỡ là mơ khi nhận được giấy gọi qua đường bưu điện từ Real. Năm đó anh mới 7 tuổi, và cứ ngỡ đó là trò đùa dai của ông bố.
Là ngôi sao của đội bóng khu phố Deportivo Colonia, Hakimi tiếp tục gây ấn tượng mạnh ở Học viện Real, sau đó thăng lên Castilla. Zinedine Zidane khi còn nắm đội dự bị đánh giá rất cao Hakimi, coi anh là một trong những hậu vệ cánh triển vọng nhất thế giới bởi chắc chắn trong phòng ngự và dựa vào khả năng xuyên phá, cũng là mũi nhọn trong tấn công.

Gia nhập đội một năm 2017, Hakimi trở thành người Ả Rập đầu tiên khoác áo Real. Nhưng chưa hết, anh còn ghi 2 bàn trong 17 lần ra sân để tự hào là một phần của đội hình vô địch Champions League 2017/18, bên cạnh các danh hiệu FIFA Club World Cup, Siêu Cúp châu Âu và Siêu Cúp Tây Ban Nha.
Nói về danh hiệu, Hakimi là một chuyên gia nâng Cúp. Bất cứ nơi nào đi qua anh cũng một vài lần bước lên bục vinh quang. Đó là Siêu Cúp Đức cùng với Dortmund, Serie A 2020/21 ở Inter, Ligue 1 và Cúp Liên đoàn Pháp với PSG mùa 2021/22.
Đến đây nhiều người không khỏi thắc mắc tại sao Hakimi lại liên tục thay đổi CLB, khoác áo 4 đội khác nhau trong vòng 5 năm qua. Thật ra cầu thủ người Morocco ít bị ràng buộc bởi cái gọi là lòng trung thành. Anh sẵn sàng di chuyển nếu có cơ hội phát triển bản thân, đồng thời kiếm được bản hợp đồng tốt. Như mùa hè năm ngoái, chuyển tới PSG với giá 71 triệu euro, anh trở thành cầu thủ Ả Rập đắt giá nhất mọi thời đại. Kèm theo là mức lương 1,08 triệu euro trước thuế mỗi tuần, Hakimi là cầu thủ có thu nhập cao thứ 6 Ligue 1 và đứng đầu trong giới cầu thủ châu Phi hiện tại.
Tất nhiên, Hakimi không dùng tiền để chăm chút bản thân. Không siêu xe, trang sức kim cương hay dinh thự xa hoa, anh vẫn đang sống cuộc sống bình thường. Phần lớn thu nhập anh dùng để chăm lo cho bố mẹ cùng gia đình. Bên cạnh đó, hỗ trợ các trẻ em khó khăn ở Morocco và châu Phi.

Với Hakimi lòng trung thành duy nhất là với đất nước Morocco. Giống như hầu hết những người Morocco đang sinh sống ở Tây Ban Nha, tính dân tộc rất mạnh. Anh nhiều lần từ chối đề nghị chơi cho đội trẻ Tây Ban Nha, tiền đề để khoác áo La Roja.
“Tôi quyết định chọn Marocco vì đó là quê hương của cha mẹ tôi, những người nuôi dạy tôi trong một ngôi nhà Ả Rập với truyền thống và văn hóa đạo Hồi của người Morocco. Sinh ra ở Tây Ban Nha nhưng tôi tự hào đại diện cho Morocco, đất nước của tôi, nguồn gốc và văn hóa của tôi”, Hakimi, một tín đồ Hồi giáo sùng đạo và luôn thực hiện nghiêm túc tháng Ramadan nói.
Tại World Cup 2022, sau mỗi trận đấu, Hakimi luôn chạy lên khán đài, tìm mẹ, chia sẻ vinh quang và nhận nụ hôn ban phước. Đó luôn là khoảnh khắc đầy xúc động. Anh chiến đấu vì đất nước, và đất nước chính là mẹ.