Từ chối làm công chức để đi "bới rác", cử nhân ngành Luật kiếm đến 180 triệu đồng/tháng: 7 năm "nói không" với quần áo, đồ dùng mới

Phạm Thị Tâm

Theo đó, chàng trai 27 tuổi này từ sở thích bình thường đã biến việc nhặt phế liệu trở thành một công việc kinh doanh với mức thu nhập đáng mơ ước.

Theo Trí thức trẻ, chàng trai tên Wu Kaisi từng cho biết: "Cha mẹ nghĩ rằng tôi là một nỗi ô nhục. Với họ, nổi tiếng nhờ nhặt phế liệu cũng đáng hổ thẹn như nổi tiếng nhờ cởi trần chạy trên đường". Được biết, lần đầu tiên chàng tran 27 tuổi này thu hút được sự chú ý của cư dân mạng Trung Quốc là vào năm 2014 khi anh đang đi bộ hơn 1.800km từ Quảng Châu đến Thành Đô với một đôi dép lê. Tuy nhiên thì đến khi theo đuổi nghề "nhặt phế liệu" thì anh chàng này mới thực sự nổi tiếng trên toàn quốc. 

tu-bo-cu-nhan-luat-8-1650274067.jpg
Chàng trai Wu Kaisi này từ sở thích bình thường đã biến việc nhặt phế liệu trở thành một công việc kinh doanh với mức thu nhập đáng mơ ước

Theo đó, Wu Kaisi đã nhận được nhiều sự quan tâm bởi không ai nghĩ rằng một cử nhân trẻ tuổi lại chọn việc kiếm sống bằng nghề nhặt rác. Thời điểm 6 năm trước, Wu Kaisi đã tốt nghiệp trường luật trực thuộc Đại học Công nghệ Nam Trung Quốc tại Tỉnh Quảng Châu. Wu Kaisi nói rằng: "Giống như nhiều bậc phụ huynh truyền thống khác, cha mẹ luôn mong tôi trở thành công chức hoặc làm trong hệ thống nhà nước". Tuy nhiên anh lại dành phần lớn thời gian của mình để xới tung những bãi phế liệu, tìm kiếm đồ cổ tại chợ trời vào mỗi sáng thứ Bảy và tối thứ Hai. 

Wu Kaisi cho biết, anh làm điều này không chỉ để kiếm tiền mà còn muốn xây dựng một nền văn hóa mới tại Trung Quốc - nơi mà mọi người có thể chấp nhận và cởi mở với thương mại đồ cũ thông qua các hội chợ và chợ trời giống như nhiều quốc gia khác trên thế giới. 

Thu nhập đến 180 triệu đồng/tháng nhờ đam mê "kỳ dị"

Có thể thấy, niềm đam mê thu nhập phế liệu cũng như đồ cũ của Wu Kaisi được nhen nhóm bởi một chuyến du lịch Mỹ kéo dài 2 tháng hồi anh đang đi học năm cuối đại học. Wu Kaisi nhớ lại: "Tôi tìm được chỗ ngủ ở sân bay, trạm xe buýt, công viên hoặc ở nhờ nhà những người bạn quen trên mạng. Cũng nhờ đó mà tôi không cần tốn tiền để thuê khách sạn". 

Bởi vì đi du lịch theo phong cách lang bạt nên chàng trai trẻ ít tìm được chỗ để giặt quần áo. Anh đã phải đến các chợ trời ở các địa phương để mua nhu yếu phẩm, ví dụ như vài chiếc áo phông và quần với giá là 50 xu. Khi quần áo bẩn thì anh sẽ vứt đi một cách dễ dàng. Ngạc nhiên trước sự thịnh hành của các khu chợ trời đồ cũ tại Mỹ, Wu Kaisi đã bắt đầu tự hỏi tại sao bản thân mình không làm điều tương tự với quê nhà. 

Wu Kaisi cho hay: "Tôi đã sống ở Trung Quốc hơn 20 năm nhưng chẳng biết gì về chợ trời. Gần như không có chút thông tin nào về loại hình này trên mạng internet". Vào năm 2015, sau khi quay trở về Trung Quốc, Wu Kaisi đã bắt đầu tìm kiếm các mô hình chợ trời ở Quảng Châu. Tuy nhiên thì quảng cáo gần đây nhất mà anh xem được đăng từ 8 năm trước. Có một bình luận cho biết rằng khu chợ này đã đóng cửa vĩnh viễn. Không nản chí, Wu Kaisi đã mở rộng phạm vi tìm kiếm và phát hiện ra 30 địa điểm tương tự ở gần khách sạn và bến xe. Anh đã dành thời gian 3 tuần để ghé thăm từng nơi một. Và cuối chuyến đi anh đã có trong tay hàng tá chợ trời ở Quảng Châu. Wu Kaisi nhớ lại: "Tôi nổi hết da gà khi lần đầu tiên nhìn thấy chợ trời. Ngay lập tức tôi đã bị thu hút vào nó giống như có ma lực nào đó đang kiểm soát mình. Vào giây phút đó tôi cảm thấy như thể ngôi này là nhà của mình". 

tu-bo-cu-nhan-luat-2-1650274058.jpg
Có thể thấy, niềm đam mê thu nhập phế liệu cũng như đồ cũ của Wu Kaisi được nhen nhóm bởi một chuyến du lịch Mỹ kéo dài 2 tháng hồi anh đang đi học năm cuối đại học

Wu Kaisi xuất thân trong một gia đình có thu nhập thấp nên phần lớn đồ gia dụng trong nhà đều là hàng cũ. Anh giải thích: "Tôi có rất nhiều đồ trong nhà ví dụ như tivi, bếp ga hay các đồ điện khác. Tất cả đều là hàng cũ". Bản thân chàng trai này thừa hiểu các vấn đề về đồ cũ như tivi thường vị hỏng, bếp ga phải châm mồi. Tuy nhiên đó lại là những kỷ niệm rất đỗi ngọt ngào đối với anh. Chính chúng đã nhắc nhở anh rằng phải sống tiết kiệm và gắn bó hơn với niềm đam mê chợ trời của mình. 

Sau nhiều lần ghé thăm các khu chợ trời tại Quảng Châu, Wu Kaisi đã bắt đầu hứng thú với việc sưu tầm đồ cổ. Lúc đầu thì anh sẽ chứa đồ trong ký túc xá rồi sau đó chuyển sang một ngôi nhà cũ rộng 20m2. Cuối cùng thì không gian lưu trữ của chàng trai này trở thành một gara ô tô rộng hơn 300m2. Và sau khi tốt nghiệp đại học, Wu Kaisi không đi sưu tầm nữa mà chuyển sang bán đồ cũ để kiếm sống. Anh hiểu rằng bản thân mình có thể tận hưởng niềm đam mê đồ cũ mà không nhất thiết phải giữ chúng cả đời. Wu Kaisi nói rằng: "Ban đầu tôi cũng khá lưỡng lự, nhưng dần dần tôi đã nhận ra rằng còn nhìn là còn giữ. Chính vì thế tôi đã cảm thấy thoải mái hơn với công việc này". Giờ đây thì sở thích nhặt phế liệu và tìm đồ cũ của anh đã phát triển thành công việc kinh doanh khả quan. Mỗi tháng anh có thể bỏ túi 10.000 - 50.000 NDT/tháng (tương đương 36 - 180 triệu đồng). Theo đó, kho đồ cũ Yongxu do Wu Kaisi quản lý nằm ở khu phố buôn bán sầm uất tại Quảng Châu. Và để lọc bớt những vị khách không có hứng thú với đồ cũ mà tìm đến vì sự tò mò thì Wu Kaisi đã thu phí 9NDT cho mỗi lần vào cửa. 

7 năm "nói không" với quần áo, đồ dùng mới

Được biết, suốt 7 năm qua, nhờ công việc nhặt đồ cũ và thu gom phế liệu đã giúp cho Wu Kaisi gặp gỡ được nhiều người mới và lắng nghe những câu chuyện thú vị từ họ. Có lần, Wu Kaisi đã mua được chiếc túi chứa đầy những lá thư viết cho một người phụ nữ tên Zhu Min. Tuy những lá thư này đã ố phần nào theo thời gian nhưng vẫn khiến cho Wu Kaisi cảm thấy như đang sống lại một phần quá khứ của người lạ. Wu Kaisi kể lại: "Nhờ đọc những lá thư đó, tôi xác định được người này là một cử nhân tốt nghiệp Đại học Tôn Trung Sơn vào năm 1986, sau đó cô ấy đã làm việc tại Khách sạn Thiên Nga trắng". 

Wu Kaisi đã đăng bức ảnh chụp những thứ này lên trên mạng xã hội và tình cờ tìm thấy Zhumin. Bà đã ngay lập tức gọi điện cho anh và xin mua lại. Tuy nhiên khi biết đây là những lá thư được viết bởi người cha và bạn thân của người phụ nữ đó thì anh đã quyết định mời bà tới cửa hàng để trả lại đồ cũ mà không lấy tiền. 

Wu Kaisi nói rằng: "Những kỷ niệm này là vô giá và không thể đong đếm bằng tiền. Sẽ thật tuyệt nếu như tôi có thể trả lại những món đồ cũ cho chủ nhân đích thực của nó". Hơn thế, nhiều khách hàng tìm đến Wu Kaisi qua sự giới thiệu của bạn bè hoặc nhờ thông tin trên mạng xã hội. Có người thậm chí còn mời anh đến nhà để dọn đồ của người thân vừa mới qua đời. Trong văn hóa phương Đông thì những món đồ này được xem là điềm gở. Wu Kaisi nhấn mạnh: "Tôi nghĩ rằng cái chết là điều tự nhiên nhất trên thế giới và tôi không ngần ngại lấy chúng. Trong bộ sưu tập của tôi còn có cả bia mộ và bình đựng tro cốt". 

tu-bo-cu-nhan-luat-9-1650274067.jpg
Được biết, suốt 7 năm qua, nhờ công việc nhặt đồ cũ và thu gom phế liệu đã giúp cho Wu Kaisi gặp gỡ được nhiều người mới và lắng nghe những câu chuyện thú vị từ họ

Chàng trai trẻ 27 tuổi này sưu tầm dựa trên tính thẩm mỹ, chất liệu, thiết kế và lịch sử của các món đồ. Và sau nhiều năm luyện tập, anh đã có thể phân biệt được đâu là đồ cổ đáng giá chỉ trong thời gian 3 giây. Bên cạnh đó, anh cũng lựa chọn những đồ vật có thể chạm tới tâm hồn của mình. Ngoài ra, chàng cử nhân này còn lục lọi thùng rác để mang về những vật dụng sinh hoạt hàng ngày như áo phông, tất, giày, dầu gội và xà phòng. Wu Kaisi cho biết bản thân anh đã ngừng mua đồ mới kể từ năm ba đại học. Với anh, có những món đồ cũ đã qua tay trong suốt 7 năm. Wu Kaisi cho biết: "Thứ mà tôi trân trọng nhất luôn là thứ tiếp theo tôi được cầm bởi nó có thể khơi dậy được khát khao khám phá trong bản thân tôi". 

Được biết, ước mơ của Wu Kaisi chính là được ghé thăm chợ trời trên toàn thế giới và học hỏi văn hóa đồ cũ ở những nơi đó rồi mang về Trung Quốc để áp dụng. Wu Kaisi tâm sự: "Tôi tin rằng thị trường đồ cũ tại Trung Quốc mới đang được chớm nở, chậm hơn so với phương Tây khoảng 40 - 50 năm". Và mặc dù không nhận được sự ủng hộ từ cha mẹ khi theo đuổi nghề nhặt phế liệu và thu gom đồ cũ nhưng chàng doanh nhân trẻ tuổi này vẫn tự tin một điều rằng con đường mà mình chọn là đúng đắn. Wu Kaisi bộc bạch: "Đồ cũ có thể ghi lại sự thay đổi của cả một thành phố và trở thành chứng nhân của lịch sử. Tôi thấy việc mình làm là rất ý nghĩa bởi tôi có thể đem đồ vật đến với những người thực sự cần chúng". 

Có thể thấy được một điều rằng, mặc dù không lựa chọn theo con đường công chức nhưng Wu Kaisi lại thành công ở chính đam mê của mình. Việc “đãi cát tìm vàng” này quả thật chỉ phù hợp với những người thực sự có niềm đam mê và quyết tâm phấn đấu để đạt được đến đích cuối cùng. Và tất cả những nỗ lực của anh đã được đền đáp bằng kho đồ cũ nổi tiếng tại khu sầm uất tại Quảng Châu. Hy vọng sự nỗ lực của chàng trai này sẽ giúp cho những người trẻ có được ý chí phấn đấu trên con đường khởi nghiệp của mình.