Người mẹ 37kg đội nắng đội mưa đi cân dạo nuôi con trai thành tiến sĩ tại Pháp: Từ chối mọi sự che chở để chăm lo con nên người!

Nguyễn Thị Thùy

Không ít người đã phải rơi nước mắt trước câu chuyện của người mẹ Hưng Yên tần tảo, hết mực vì con, từ chối mọi sự che chở của người đàn ông khác để nuôi con ăn học thành tài.

Khoảng thời gian còn làm nghề đi cân dạo, chị Nguyễn Thị Lánh (59 tuổi) không ngại nắng mưa. Chị đội nắng đội mưa đi khắp các nẻo đường và khắp các ngõ ngách. Tuy nhiên, mỗi lần cân dạo, mức giá siêu rẻ chỉ ở mức 500 - 1.000 đồng mà nhiều khi khách vẫn quên trả tiền. 

Chưa kể, chị Lánh phải vay mượn số tiền lớn, cùng người khác góp tiền mua chung cân. Dẫu khó khăn, cực khổ trăm bề nhưng chị Lánh chưa bao giờ than vãn. Mong ước lớn nhất cuộc đời chị là có thể nuôi con ăn học, khôn lớn thành người. 

Vượt qua mọi đàm tiếu của miệng đời

“Em thương yêu! Chắc em mong tin anh lắm phải không? Và trong đầu em lúc này có lẽ đang có hàng tỉ câu hỏi vớ vẩn có đúng không? Anh đoán chắc chắn là như vậy. Em yêu, đừng có giận và trách anh nhé, cũng đừng có những ý nghĩ sai về anh… Nói thật là anh rất lo cho em. Anh đã rũ áo ra đi để lại biết bao hậu quả mà em phải gánh chịu trong khi anh lại đang nhởn nhơ ở dưới này… Em đã mất đi tất cả để đánh đổi một cái: được anh. Bởi vậy anh càng thương và yêu em, yêu em hơn ai hết”.

me-don-than-2-1649232962.png
Khoảng thời gian còn làm nghề đi cân dạo, chị Nguyễn Thị Lánh (59 tuổi) không ngại nắng mưa

Lá thư cũ nát, sắp ngả màu nhưng chị Lánh đã đọc đi đọc lại cả trăm lần. Mỗi lần đọc, chị đều không cầm được nước mắt. Đây là bức thư duy nhất mà chị nhận được nên chị trân quý, giữ gìn nó như sinh mệnh. Thế nhưng, cứ mỗi lần đọc là một lần chị hi vọng, rồi lại thất vọng bởi người ấy đã không vượt qua được áp lực của gia đình, bỏ rơi chị nơi xứ người trong lúc bụng mang dạ chửa, dư luận bủa vây. 

Trở về 40 năm trước, khi đó cô gái trẻ Nguyễn Thị Lánh mới 19 tuổi, là y tá vô cùng năng nổ của Trạm Y tế xã Dạ Trạch, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên. Cuộc sống thời bao cấp có nhiều khó khăn, chờ đợi mấy năm không có biên chế nên chị đi theo một người họ hàng lên tỉnh Lai Châu tìm việc. Sau đó, chị xin được vào bệnh viện tỉnh, tiếp tục đi học thêm. Trong thời gian này, chị tình cờ gặp, quen biết và đem lòng yêu một nam sinh viên - con của một vị lãnh đạo tỉnh đang về nghỉ hè. 

Mối tình này vô cùng sâu đậm, cũng khiến chị Lánh mang thai. Khi mọi chuyện vỡ lở, mẹ anh dứt khoát phản đối. Nguyên nhân được đưa ra là không môn đăng hộ đối. Lấy cớ mình bị bệnh tim, bà đanh thép nói với chồng: “Nếu ông nhất định cho cưới thì ngày đó cũng là ngày chết của tôi”. Ba bề, bốn bên tạo áp lực, vị lãnh đạo tỉnh kia quyết định chia lìa đôi lứa bằng cách đưa con trai trở về quê ở Thanh Hóa. 

Lỡ mang thai trước, lại còn bị gia đình bạn trai phản đối, năm 1987 chị Lánh một mình sinh sở. Chưa kể, chị còn bị cơ quan kỷ luật, định kiến xã hội lúc bấy giờ đeo bám. Tuy nhiên, chị bỏ ngoài tai mọi thứ, một mực hi sinh bản thân mình để nuôi dạy con trai nên người.

Chị vừa là bố, vừa là mẹ của con trai mình, luôn yêu thương và dành những điều tốt nhất cho con. Chị Lánh không ngại khó khăn, gian khổ, thậm chí còn từ chối hết những người đàn ông muốn che chở cho mẹ con mình. Người phụ nữ ấy muốn dành hết tình cảm và tâm sức cho cậu con trai nhỏ Nguyễn Văn Linh. Chính vì thế, Linh rất gắn bó và yêu thương mẹ.

me-don-than-3-1649232963.png
Chị Lánh và con trai

Cậu con trai Nguyễn Văn Linh ra đời với biết bao cay đắng, tủi hờn mà chị phải chịu đựng. Nhưng đây cũng là điểm tựa của cuộc đời chị, là những khát vọng, ước mơ sáng bừng lên trong đôi mắt người phụ nữ nhỏ bé nhưng mạnh mẽ. Năm 1990, hai mẹ con xin về phép, may mắn thoát được trận lũ quét tràn qua thị xã Lai Châu. Trận lũ quét này đã cuốn đi toàn bộ nhà cửa, cơ quan, xí nghiệp nằm phía bên bờ thấp của dòng Nậm Lay, khiến gần 100 người chết và mất tích.

Hai mẹ con chị Lánh mất hết đồ đạc, giấy tờ từ đó. Thương con làm mẹ đơn thân nơi xứ lạ, gia đình chị Lánh bèn giữ hai mẹ con ở lại quê, làng xóm người thân cùng đùm bọc. Hồi đó, chính quyền xã Dạ Trạch (Hưng Yên) còn có một chính sách rất nhân văn, đó là cấp cho mỗi người phụ nữ quá lứa nhỡ thì một mảnh đất làm chỗ nương thân. May mắn thay, chị Lánh là một trong số ít những người phụ nữ nhận được một mảnh đất như thế.

Bà mẹ cân dạo nuôi con thành tiến sĩ tại Pháp

Sau khi ở quê ngoại Dạ Trạch một thời gian, chị Lánh xin đi buôn rau ở Hà Nội cùng các bà ở cùng làng. Thương con, nhớ con không chịu nổi, chị lại đưa con ra Hà Nội sống cùng. Ngày nào cũng thế, dù mưa hay nắng, cứ 3 giờ sáng, chị Lánh ra ra cầu Long Biên lấy hàng rồi về nhà đánh thức con dậy. Con bám theo dải quang còn chị gánh rau đi bán rong khắp các ngóc ngách, phố phường.

Khi cậu con trai đến tuổi đi học tiểu học, chị Lánh lại gửi Linh về quê. Một mình ở lại trên Hà Nội, chị lại vất vả ngược xuôi buôn bán, dành dụm từng đồng tiền lẻ cho con. Buôn bán thật thà, mỗi ngày chị Lánh chỉ lãi được 10.000 - 15.000 đồng. Có lần, chị bị công an bắt vào 3 phương khác nhau trong 3 buổi sáng liên tiếp vì tội bán hàng rong trên vỉa hè. Hàng hóa bị tịch thu hết, chị Lánh lại tất tưởi về quê. Để kiếm tiền, chị nhận trông bệnh nhân thuê, có khi thì xin làm phụ vữa. 

Tuy nhiên, do vóc dáng quá nhỏ, chỉ vỏn vẹn 37kg nên chị không làm được những không việc nặng nhọc. Vì thế, chị Lánh quyết định vay mượn khắp nơi để góp tiền mua cân điện tử. Lúc đầu là cái cân vác vai, sau này chị Lánh “đầu tư” sang chiếc cân đẩy, biết nói oang oang về các chỉ số trọng lượng, chiều cao, hình dáng béo hay gầy của khách. Để có cái cân biết nói trị giá 25 triệu ấy, 3 gia đình phải cắm cả sổ đỏ vào ngân hàng, sau đó chung tiền nhau để mua. 

me-don-than-4-1649232963.png
Linh tiếp tục hoàn thành việc học lên thạc sĩ, tiến sĩ, sở hữu cả hai quốc tịch Việt - Pháp

Dù vất vả là thế, chị Lánh vẫn cảm thấy hạnh phúc khi có thể dõi theo bước chân con từng ngày, từng giờ, thấy con ngày càng khôn lớn. Khi Linh chuẩn bị thi đại học, chị Lánh nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Nếu con thi đỗ đại học, kể cả đi vay nặng lãi mẹ cũng nuôi, còn nếu không mẹ sẽ mua cho con cái cân mà hành nghề”. Nghe xong Linh cười vui vẻ, vì cậu đã quá hiểu mẹ.

Khi con trai thi đỗ vào Đại học Xây Dựng, chị Lánh tiếp tục theo con lên Hà Nội thuê nhà trọ ở để tiện chăm sóc con. Sáng dậy, chị chuẩn bị cơm nước tươm tất cho con, đến chiều lại đẩy cân đi dạo tới nửa đêm mới về. Bình thường, một cái cân “biết nói” đảm bảo được cuộc sống hàng ngày của hai mẹ con. Thế nhưng những hôm nhà có việc hay trời mưa gió không đi làm được, chị Lánh lại sốt ruột vì không kiếm được đồng nào, trong khi tiền nợ ngân hàng vẫn còn chưa trả được.

Có lần, chị Lánh đang đi cân giữa đường thì gặp cơn mưa giông. Chị không biết trú ở đâu, có chiếc áo mưa duy nhất chị cũng cởi ra, “mặc” cho cái cân của mình. Thế nhưng lần đó, chiếc áo mưa vẫn không cứu được chiếc bình ắc quy, người phụ nữ này lại phải vay lãi hơn 1 triệu đồng để mua bình ắc quy mới. Rồi có những buổi chạy hết hơi vì bị trật tự đuổi, cũng có nhiều lần chị bị khênh cả cân lẫn người về phường. 

Trong số các kỷ niệm, chị Lánh nhớ mãi vào một lần sinh nhật Linh, chị có nói với con trai rằng: “Mẹ chẳng có tiền tặng cho con một cái gì cả, mẹ chỉ có thể chiêu đãi con một bữa trứng vịt lộn đến chán thì thôi”. Thế là lần đó, Linh ăn liền tù tì 27 quả trứng vịt lộn. Chị sợ xanh mặt, vội vã đi mua thuốc rối loạn tiêu hóa để phòng ngừa. 

Không phụ lòng mẹ, Linh học ngày càng giỏi, thậm chí còn nhận được học bổng sang Pháp khi còn đang đi học. Sau đó, Linh tiếp tục hoàn thành việc học lên thạc sĩ, tiến sĩ, sở hữu cả hai quốc tịch Việt - Pháp. Con cái thành đạt, chị Lánh vỡ òa trong hạnh phúc. Giờ đây, chị không cần phải bôn ba, vất vả ngược xuôi nữa. Chị trở về quê ngoại ở Dạ Trạch sống cùng họ hàng, làng xóm cùng với sự hỗ trợ từ cậu con trai ở phương xa.